BỆNH GIẢM BẠCH CẦU TRÊN MÈO

Bệnh giảm bạch cầu ở mèo (Feline panleukopenia) là một bệnh truyền nhiễm do Feline parvovirus (FPV) gây ra và rất nguy hiểm đối với những chú mèo con. Nếu với loài chó thì Carré, Parvo là những bệnh đặc biệt nguy hiểm và là nỗi lo sợ của những chủ nuôi thì với loài mèo bệnh giảm bạch cầu là căn bệnh cũng vô cùng nguy hiểm với tỷ lệ tử vong cao.

Những triệu chứng đặc trưng của bệnh là lờ đờ, sốt cao, chán ăn, tiêu chảy và nôn mửa làm mèo mất nước nghiêm trọng dẫn đến tử vong. Để tìm hiểu về bệnh giảm bạch cầu trên mèo Thiên Quân mời các bạn tham khảo bài viết bên dưới để biết về cách phòng tránh, chẩn đoán và điều trị cho bệnh này.

1. Nguyên nhân nào gây nên bệnh giảm bạch cầu trên mèo?

Virus gây bệnh giảm bạch cầu có liên hệ chặt chẽ với loại virus gây bệnh Parvo trên chó (CPV-2). FPV có thể gây bệnh trên tất cả loài mèo, từ mèo con cho đến mèo trưởng thành nhưng dù có liên quan chặt chẽ với CPV-2 nhưng nó không gây bệnh trên chó.

FPV không có vỏ nên khả năng đề kháng khá cao: Ether, Chloroform, Acid, cồn và nhiệt độ. Trong điều kiện tự nhiên với những nơi nóng ẩm virus tồn tại lên đến 1 năm. FPV nhạy cảm những chất tẩy có chứa Clo, dung dịch Natri hypoclorit 6% pha loãng tỷ lệ 1:32, Formaldehyde và Glutaraldehyde. Để tăng khả năng tiêu diệt virus nên dọn dẹp, vệ sinh các chất hữu cơ trước trên bề mặt cần sát trùng.

Giảm bạch cầu xuất hiện trên tất cả loài họ mèo và nguy hiểm hơn với những con mèo con. Bệnh có tỷ lệ mắc lên đến 100% trong đàn.

Cách thức truyền lây: bệnh lây trực tiếp do mèo tiếp xúc với phân, nước bọt, nước tiểu, chất nôn của mèo bệnh và gián tiếp từ người, vật, dụng cụ có mang virus. Ở giai đoạn bệnh cấp tính các loài ve, rận, bọ chét có thể làm vector gây lây lan bệnh.

Cơ chế gây bệnh: virus xâm nhập vào cơ thể qua đường phân-miệng và nhân lên trong mô hầu họng. Tiếp theo xâm nhập và nhân lên trong máu, chúng nhờ đường máu phân bố đến các cơ quan đích: amidan, hạch lympho, tuỷ xương, tuyến ức, tiểu não,… nên gây giảm bạch cầu.

2. Triệu chứng:

Thời gian ủ bệnh từ 5 – 9 ngày.

Thể quá cấp:

Đột tử tương đối phổ biến đối với những con mèo chưa tiêm phòng, mèo con. Bệnh xảy ra chỉ trong vòng 1 ngày mèo nhanh chóng suy kiệt, đau vùng bụng, hạ thân nhiệt và tử vong sau đó.

Thể cấp:

Tỷ lệ chết từ 25 – 75%, từ khi có triệu chứng khoảng 5 – 6 ngày.

Là thể bệnh điển hình nhất, thường xảy ra đột ngột và thường bị nghi ngờ là mèo trúng độc. Với các triệu chứng: sốt, bỏ ăn, nôn ói, tiêu chảy, suy nhược cơ thể vì mất nước.

Mèo có biểu hiện mất nước do hậu quả của việc nhiễm FPV ©Diane Addie.

Dấu hiệu mất nước và suy nhược: da lông khô xơ xác, da giảm tính đàn hồi, hốc mắt trũng sâu.

Bác sĩ tiến hành kiểm tra độ mất nước của mèo bằng cách kéo da. Khi buông tay ra thì da không trở về vị trí cũ cho thấy mèo đang mất nước rất nghiêm trọng ©Tadeusz Frymus.

Mèo có biểu hiện khát nước, nôn ra dịch bọt trắng dính trên miệng.

Dấu hiệu điển hình: đầu gập vào giữa 2 chân trước.

Khi khám, ấn vào vùng bụng mèo bị đau. Trong đường tiêu hoá có nhiều dịch và khí.

Khi đến giai đoạn hạ thân nhiệt con vật sẽ chết sau đó từ 1 – 2 giờ.

Bệnh nếu khỏi sẽ hồi phục nhanh trong khoảng 2 tuần.

Thể á cấp:

Mức độ biểu hiện bệnh nhẹ nhàng hơn: nhiệt độ cơ thể tăng nhẹ, ăn ít.

Thể ẩn:

Nhiều con mèo mắc FPV thể ẩn không có triệu chứng điển hình nào, chỉ phát hiện được bằng các phương pháp chẩn đoán huyết thanh học và nuôi cấy virus.

Mèo con mắc FPV từ trong tử cung mèo mẹ:

Tiểu não mèo con kém phát triển do tế bào Purkinje nhiễm trùng. Các triệu chứng rối loạn thần kinh như: đầu co giật, không giữ được thăng bằng, đi đứng loạng choạng, mèo cố gắng đi nhưng khó khăn dễ ngã.

Thể này dễ phát hiện khi mèo con được khoảng 2 tuần tuổi cũng là khi mèo bắt đầu biết đi. Mèo mắc bệnh nếu được chăm sóc tốt vẫn sống được, khi lớn triệu chứng có thể giảm được một ít.

Chẩn đoán:

Chủ nuôi có thể phát hiện mèo có đang bị mắc bệnh giảm bạch cầu hay không nhờ những triệu chứng lâm sàng đã được nêu.

Hiện nay có các kit test có thể phát hiện được kháng nguyên FPV nhưng độ nhạy không cao bằng PCR và phân lập virus.

Chẩn đoán phân biệt với các bệnh có gây các triệu chứng làm mèo trầm cảm, giảm bạch cầu và viêm ruột: virus gây bệnh bạch cầu (FeLV), virus gây suy giảm miễn dịch ở mèo. Nhiễm trùng FPV kết hợp với nhiều loại vi khuẩn Salmonella hoặc Calicivirus ở mèo gây ra bệnh nặng hơn nhiều so với chỉ riêng FPV.

3. Bệnh tích:

Đại thể:

Thoái hoá tuyến ức, hạch bạch huyết sưng to.

Thành ruột và dạ dày căng, xuất huyết thanh mạc. Trong lòng ruột có máu do xuất huyết niêm mạc.

Mèo con bị nhiễm từ tử cung: tiểu não bất sản, nhỏ (thường chỉ bằng khoảng 50 – 75% kích thước bình thường).

Đường ruột của một con mèo nhà lông dài cái 2 tuổi còn chưa triệt sản bị giảm bạch cầu nghiêm trọng. Các quai ruột giãn ra, mềm nhũn và đổi màu từ đỏ sang tím. Thước = 1 cm. Nguồn: Canine and Feline Infectious Diseases. 2014: 187–194.

Vi thể:

Vỡ và hoại tử các tế bào biểu mô chết, xuất hiện nhiều mảnh vỡ tế bào, tập trung các bạch cầu trung tính, mất các lông nhung mao và phù nề các tế bào niêm mạc ruột.

Ở thể cấp tính: giảm bạch huyết và tăng tế bào đơn nhân.

Tủy xương giảm sản và tiểu não giảm tế bào.

4. Phòng bệnh:

Phòng bệnh bằng vaccine:

Vaccine giúp mèo tự sản sinh các kháng thể chống lại virus. Mèo con từ 8 tuần tuổi có thể tiêm vaccine và nhắc lại mũi thứ 2 sau 3 tuần sau đó mỗi năm nhắc lại 1 lần.

Lưu ý khi tiêm vaccine: không nên tiêm cho mèo đang mang thai và mèo con dưới 4 tuần tuổi để tránh ảnh hưởng đến não. Nên tuân thủ theo khuyến cáo của nhà sản xuất, bác sĩ và tiêm đủ liều để đạt hiệu quả cao nhất.

Phòng bệnh bằng cách vệ sinh:

Vệ sinh nơi ở, chỗ ngủ, khay ăn uống và nơi vệ sinh của mèo. Dinh dưỡng đầy đủ cũng là một cách bảo vệ mèo khỏi bệnh tật.

5. Chữa bệnh:

Vì bệnh do virus gây ra nên giảm bạch cầu ở mèo chưa có thuốc đặc trị.

Khi phát hiện hay nghi ngờ mèo của bạn đang mắc bệnh giảm bạch cầu nên đưa chúng đến phòng khám thú y ngay. Với sự điều trị tích cực của bác sĩ thì mèo bạn sẽ có khả năng được chữa khỏi cao hơn.

Để chữa bệnh này chúng ta sẽ ngăn chặn tác động xấu của các triệu chứng càng sớm càng tốt: phục hồi nước và điện giải cho cơ thể; bảo vệ đường tiêu hoá và liệu pháp dùng kháng sinh phổ rộng để tránh nhiễm trùng; chống nôn, cầm tiêu chảy, hạ sốt, giảm đau và kháng viêm; phục hồi bằng các loại thuốc bổ, vitamin và tiêu diệt ký sinh.

Để bù lại lượng dịch và các chất điện giải bị mất các bác sĩ sẽ dùng các dịch truyền cấp cho mèo thông qua đường truyền tĩnh mạch.

Để tránh nhiễm trùng đường tiêu hoá nên dùng các loại kháng sinh phổ rộng có thể chống lại được đa số vi khuẩn gram âm và kỵ khí ở đường tiêu hoá như: Ampicillin, Amoxicillin+acid clavulanic, Fluoroquinolones hoặc Cephalosporins.

Để điều trị các triệu chứng khác:

Chống nôn: Metoclopramide (Primperan), Atropine Sulfate, Chlorpromazine.

Cầm tiêu chảy: Loperamide.

Hạ sốt: Anagil.

Kháng viêm: Dexamethasone.

Nên bổ sung vitamin nhóm B và C.

Diệt các loại ký sinh như giun, sán.

Xem thêm các sản phẩm: chống nôn (ATROPIN), vitamin (BUTASAL, ASCORBIC, VIT B PLUS), hạ sốt (ANALGIN C), kháng viêm (DEXAMETHASONE, FLUNIXIN),…

Xem thêm thuốc diệt ký sinh trùng: IVERMECTIN, LEVA100, DOMEX.

Bệnh giảm bạch cầu trên mèo là một vấn đề nghiêm trọng và cần được hiểu rõ để bảo vệ sức khỏe của thú cưng của bạn. Chúng tôi rất vui vì bạn đã dành thời gian đọc bài viết và tìm hiểu thêm về cách phát hiện và điều trị bệnh này.

Sự quan tâm và kiến thức của bạn sẽ giúp cải thiện chất lượng cuộc sống của mèo của bạn và giảm nguy cơ mắc các bệnh nguy hiểm. Thiên Quân xin chúc bạn và mèo của mình luôn khỏe mạnh và hạnh phúc.

Mọi thông tin thắc mắc hoặc mua hàng xin liên hệ hotline: 0886 04 05 06 hoặc fanpage THIÊN QUÂN VIỆT NAM.

Đội ngũ kỹ thuật công ty CP Thiên Quân

Trả lời

Hotline
icons8-exercise-96 chat-active-icon